Móng ngựa vừa động, dây cung vừa vang, hoàng kim vạn lạng.
Trên biên cảnh Thanh Châu, đại đội binh mã chậm rãi tiến về phía đông bắc. Có một kỵ sĩ nổi bật dừng ngựa bên bờ sông, dắt ngựa đứng đó. Vị kỵ tướng trẻ tuổi này thân khoác một bộ mãng bào màu vàng tươi, xét về họa tiết mãng xà, phẩm trật của hắn thậm chí còn cao hơn Quảng Lăng vương Triệu Nghị nửa bậc. Hắn mỉm cười nói với một thư sinh trẻ tuổi tuấn nhã bên cạnh: "Lục tiên sinh khó khăn lắm mới giúp ta tích cóp được chút gia sản ấy, nay một phen náo loạn, đến cũng vội vàng đi cũng vội vàng, khiến ta đau lòng lắm."
Thư sinh hai mắt nhắm nghiền khẽ cười nói: "Là khách yếu thế, khi đến thăm, lễ nghi phải đủ, tư thái phải tốt. Tư thái tốt, ngược lại mới có thể giành được nhiều hơn. Bằng không, chủ nhà thế lớn lần sau sẽ dứt khoát không cho ngươi ngồi vào bàn động đũa."




